Kinh thành Huế — Biệt thự & Khách sạn
Thiên Ý rút ra từ sáu niềm xác tín đan xen về cách thức mà chốn cư ngụ, vẻ đẹp và nơi chốn nên gắn kết với nhau. Đọc cùng nhau, chúng phác họa một cách tồn tại bên trong thế giới chứ không phải đứng trên thế giới — một sự nhạy cảm mà chúng tôi mong được sẻ chia với từng quý khách bước qua cánh cổng của chúng tôi.
Nơi con người, đô thị và thiên nhiên tồn tại trong sự hòa hợp.
Đọc tiếp →Đóng ↑Chúng ta đang ở trong một thành phố — đế đô cũ của đất nước. Vậy mà thiên nhiên hiện diện ở khắp nơi: núi non phía chân trời, những bãi biển hoang sơ chỉ vài cây số.
Đặc biệt trong Kinh thành, hồ và những đại lộ rợp cây xanh tràn ngập, và không một ngôi nhà nào được phép vượt cao hơn Cổng Vua. Ngay cả nông nghiệp cũng hiện diện trong tường thành. Một câu trả lời cho những bế tắc trong quy hoạch đô thị của chúng ta?
Nơi trong và ngoài hòa lẫn vào nhau.
Đọc tiếp →Đóng ↑Hiện đại nói về sự trong suốt, về những mặt tiền kính — trong khi thị hiếu cổ điển đối lập nội thất với ngoại thất.
Chúng tôi vun vén truyền thống địa phương không hoàn toàn ở trong cũng không hoàn toàn ở ngoài, mà luôn ở trong sự chuyển tiếp: lưới mắt cáo, bình phong, cửa sổ không kính, vườn được bài trí, ban công với lan can chạm trổ, các giàn dây leo trang trí…
Nơi nước, gỗ, đá hay đất luôn luôn nằm dưới những đầu ngón tay và đôi chân ta.
Đọc tiếp →Đóng ↑Nếu giữa các vị thần thiên giới và địa giới, ta chỉ cúi mình trước thần thiên giới và chối bỏ địa giới, liệu thế giới của chúng ta có còn giữ được sự cân bằng?
Như những bậc tiền nhân Đông Tây, chúng tôi không dựng bê tông như một tấm chắn chống lại các sức mạnh địa thiên, mà đặt những viên gạch thủ công trực tiếp lên đất để giao cảm này có thể tiếp diễn: đất trên đất, nơi bàn chân con người tựa vào.
Nơi Vật chất, Ý niệm, và Bàn tay con người cùng hiện diện quanh ta.
Đọc tiếp →Đóng ↑Nếu ngôi nhà của chúng ta là cỗ máy để sống và mọi thứ vây quanh ta là ý niệm trực tiếp định hình vật chất mà không qua trung gian của nghệ nhân, liệu chúng ta có phải là những cỗ máy hay chăng?
Chủ nghĩa hiện đại nói về tính chức năng; chúng tôi thích cảm nhận rằng ý niệm, công việc của nghệ nhân, và vật chất được biến hóa đã đối thoại và nhảy múa cùng nhau — một vũ điệu vẫn hiển hiện hằng ngày trước mắt qua các họa tiết chạm trổ, các kết cấu gỗ, gốm sứ thủ công, và những bức khảm. Đó là một sự hiện diện sống động và đậm chất con người, làm phong phú tâm hồn.
Nơi hôm nay nối tiếp hôm qua, và dòng chảy này dịu dàng đưa ta về phía ngày mai.
Đọc tiếp →Đóng ↑Di sản tập thể của chúng ta chính là tấm vải dệt nên đời sống, và những sức mạnh nhân từ đã định hình đời sống của tổ tiên ta cũng đang định hình đời sống chúng ta — chừng nào chúng ta còn mở lòng đón nhận sự mê hoặc của chúng.
Nơi nói về Chốn này — Việt Nam, Huế — và về Hôm nay.
Đọc tiếp →Đóng ↑Huế — và Việt Nam — đứng tại điểm hợp lưu của châu Âu và Trung Hoa, song luôn vẹn nguyên chính mình.
Một triều đại từng vun vén quan hệ với châu Âu và xác lập tính chính danh thông qua việc mô phỏng các hình thức nghi lễ Trung Hoa, vẫn neo mình trong những truyền thống địa phương cổ kính nhất.
Dù những sáng tạo của chúng tôi mang phong cách hiện đại và đổi mới, tinh thần truyền cảm hứng cho chúng vọng về từ quá khứ và từ đất nền nơi chúng đứng vững.